Archives du mot-clé tran van khe

THẦY CŨNG LÀ CẦU THỦ….

 

12241633_10207904599953591_3424581973490932408_n

12278808_10207904599993592_1986899611090906150_n.jpg« … Thầy cũng là… cầu thủ !
Đá trái bóng « Nhạc mình »
Vẫn lăn đều lăn mãi
Trên sân cỏ vang danh!

Vẫn năm này tháng nọ
Làm chân sút kỳ tài
« Cú » nào cũng… sấm sét!
Khiến thiên hạ khiếp oai !
Thế giới hằng ngưỡng mộ
Từ điển ghi danh dài
Trái banh « Nhạc » di chuyển
Sao mà sướng lỗ tai!

Fan hâm mộ khắp chốn
Tín đồ bốn biển nhiều
« Hooligan » càng lắm
Say mê đổ… liêu xiêu! émoticône kiki

Hiện nay chân « cầu thủ »
Ở giai đoạn… dưỡng thần
Chấn thương không thiếu chỗ
Phải ngơi nghỉ toàn thân!
Mặc dầu đang tịnh dưỡng
Mà phong độ tràn đầy
Ái chà! Chân sút bóng
Đâu chịu ngồi… chờ may (mắn) !

Không « quần đùi áo số »
Chỉ « quần lãnh áo thun »
Không « thẻ vàng – thẻ đỏ »
Chỉ « tài liệu – mục – chương »
Vậy mà nên… thương hiệu
« Cầu thủ huyền thoại » luôn!

Tiếp tục gìn giữ nghiệp
Bóng « Nhạc » lăn, lăn, lăn
Lớp trẻ cùng nối bước
Theo nhịp điệu đôi chân
Lửa nhiệt tâm truyền lại
Cho cú sút không ngừng
Tương lai ghi bàn đậm
Mới thỏa chí « còn gân » ! (Hihihi) »

(Giữa mùa World Cup 2010 – Một học trò nhỏ gởi tặng vì 2 Thầy trò đều mê đá banh)

– Ảnh tư liệu KV –

 

Chiến Sĩ Vô Danh – Trần Văn Khê – Thu Âm 1950

Chiến Sĩ Vô Danh – Trần Văn Khê – Thu Âm 1950

Published on Jun 18, 2015

Bài hát Chiến Sĩ Vô Danh của nhạc sĩ Phạm Duy qua phần trình bày của GS Trần Văn Khê lúc còn trẻ.

Khi thu thanh cho hãng dĩa Oria để có tiền ăn học trong 2 năm ở Pháp, GS Trần Văn Khê đã dùng bí danh là Hải Minh, ghép từ tên của 2 người con trai của ông là Trần Quang Hải và Trần Quang Minh.

Lần đầu tiên trong lịch sử tân nhạc Việt Nam, người hát được một dàn nhạc khá hùng hậu với cách phối khí rất Tây, bởi vì lúc đó Trần Văn Khê cộng tác với nhạc trưởng Georges Ghestem của nhà hát La Gaîté Lyrique.

Cha con GS-TS Trần Văn Khê hòa đàn ngẫu hứng 2014

 

Cha con GS-TS Trần Văn Khê hòa đàn ngẫu hứng 2014

Ajoutée le 19 mai 2014

GSTS Trần Văn Khê gảy đàn kìm tương tác ngẫu hứng cùng GS-TS Trần Quang Hải « Vua muỗng »
NSUT Phạm Thúy Hoan gõ song lan
Chương trình tại tư gia GS Trần Văn Khê ngày 17/5/2014

Filmed by NGỌC HÂN

NGUYỄN QUỐC : GS Trần Văn Khê qua đời: « Bạn tôi về rồi, tôi như chiếc bóng lẻ bạn »

Ngày 24 Tháng 6, 2015 | 11:12 AM

GS Trần Văn Khê qua đời: « Bạn tôi về rồi, tôi như chiếc bóng lẻ bạn »

GiadinhNet- Trái tim của GS-TS Trần Văn Khê đã vĩnh viễn ngừng đập trên giường bệnh vào lúc 2 giờ 45 phút, ngày 24/6 tại Bệnh viện Nhân dân Gia Định (quận Bình Thạnh, TPHCM).

Theo di nguyện của ông, linh cữu ông sẽ được quản tại ngôi nhà thân thương của ông (32, Huỳnh Đình Hai, quận Bình Thạnh), từ 7 đến 10 ngày, để các con, các cháu và bạn bè gần xa về kịp dự tang lễ…

Nhạc sư Vĩnh Bảo: “Tôi nghe bạn diễn thuyết đâm ra cũng mê”

Kể về người bạn cố tri, thâm giao của mình, nhạc sư Vĩnh Bảo ngậm ngùi: “Tôi còn nhớ, năm 1972, tôi cùng với GS Trần Văn Khê đã diễn tấu ghi âm Nhạc tài tử Nam bộ cho hãng Ocara và UNESCO tại Pháp, Đây chính là những viên gạch quan trọng đầu tiên để đến tháng 12/2013, Nhạc tài tử Nam bộ được UNESCO công nhận và đưa vào tài sản văn hóa phi vật thể của nhân loại…”.

Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo (năm nay đã 98 tuổi), người mang rất nhiều danh hiệu: « Người bảo vệ cuối cùng của truyền thống »,  » đệ nhất danh cầm », « nhà sáng tạo nhạc khí tài năng »… còn với nước Pháp thì ông đã là một « hiệp sĩ Nghệ thuật và Văn chương ». Khi sinh thời, GS.TS Trần Văn Khê là đôi tri âm tri kỷ với nhạc sư, cả ngoài đời và sinh hoạt thường ngày lẫn trong nghệ thuật.

Đây chính là đôi “song kiếm hợp bích” hoàn hảo, hiếm hoi của nghệ thuật Việt Nam trải dài suốt gần cả thế kỷ. Tôn trọng lẫn nhau cả về nhân cách lẫn tình yêu nghệ thuật. Nhạc sư Vĩnh Bảo là thầy dạy đàn cho không biết bao nhiêu thế hệ học trò trong và ngoài nước. GS.TS Trần Văn Khê đã phong cho bạn mình những mỹ hiệu: Hậu tổ của đờn ca tài tử, Đệ nhất danh cầm…

Nhạc sư Vĩnh Bảo (98 tuổi), bạn tâm giao với cố GS-TS Trần Văn Khê: Bạn tôi và t6i đều lớn lên từ cái nôi âm nhạc tài tử. Hai chúng tôi đi đâu, làm gì cũng có nhau. Bạn tôi về rồi, tôi như chiếc bóng lẻ bạn

Nhạc sư Vĩnh Bảo (98 tuổi), bạn tâm giao với cố GS Trần Văn Khê: « Bạn tôi và tôi đều lớn lên từ cái nôi âm nhạc tài tử. Hai chúng tôi đi đâu, làm gì cũng có nhau. Bạn tôi « về » rồi, tôi như chiếc bóng lẻ bạn. »

Mến tài, mến đức của nhau, đôi bạn già đi đâu cũng như hình với bóng. Nhạc sư Vĩnh Bảo đau xót: “Tôi nghe bạn mình nằm viện đã lâu rồi nhưng tôi cũng quá giá, đi lại khó khăn, vả lại, nghe nói bạn nằm trong phòng cách ly, vô trùng hoàn toàn lại quá yếu, hạn chế tối đa người thân vô thăm nên tôi cũng có ý đợi bạn về nhà tôi sẽ đền thăm. Nào ngờ… Vẫn biết cái tuổi của tụi tôi là “xưa nay hiếm”, như ngọn đèn hết dầu, không biết tắt lúc nào nhưng ở cái tuổi này, nghe bạn về với ông bà tổ tiên mà lòng cứ đau, cứ tiếc. Nhớ lúc sinh thời, các buổi hòa đờn, trình tấu, nói chuyện, tọa đàm nào, bạn cũng rủ tôi đi bằng được.

Tôi thì ngại vì cái “khoa” ăn nói không bằng bạn. Nhưng bạn cứ chèo kéo mãi mình cũng phải đi. Đi mà nghe bạn nói với khán giả, với người mê nhạc dân tộc, với các bạn trẻ mà tôi cũng… mê theo. Bởi bạn diễn giải,dẫn dắt câu chuyện rất thông tuệ mà ngôn ngữ lại bình dân nên người trong nghề, người “ngoại đạo”, già trẻ, lớn bé gì cũng thấm, cũng hiểu. Đó là cái hay, cái tài của bạn.”.

Người già giọt lệ như sương, nhưng nhạc sư Vĩnh Bảo không giấu được nước mắt khi nói về người bạn tâm giao của mình. Những lời tâm sự của ông, gần như một lời tiễn biệt một người bạn đã về cõi vĩnh hằng, một mất mát khó có thể bù đắp được với ông.

Nhà văn Vũ Hạnh: “Qua anh Khê, tôi yêu hơn cái đẹp lóng lánh của âm nhạc dân tộc”

Ông sinh năm 1926 tại Quảng Nam, nổi tiếng với các tác phẩm Bút máu (1966), Con chó hào hùng (1971) và đặc biệt là tiểu luận Người Việt cao quý (1965) với bút danh A.Pazzi. Với GS-TS Trần Văn Khê, từ khi ông về nước định cư vào năm 2001, nhà văn vốn mê tuồng cổ, đã là thính giả thường xuyên của những buổi GS Trần Văn Khê trình tấu, tọa đàm về âm nhạc dân tộc.

Rồi dần dần, họ nhận ra nhau, một nhà văn có tác phẩm viết về người Việt làm rúng động chính quyền Sài Gòn thời đó và… thành bạn.

Nhà văn Vũ Hạnh kể: “Với GS Khê, ảnh luôn coi tôi là bạn văn nghệ, ảnh thường nói: Trong nhạc luôn có văn và trong văn luôn có nhạc, mà sau này tôi nghiệm ra là luôn đúng như vậy. Đó là là chất cảm của người làm nghệ thuật “nhìn ra” nhau. Với âm nhạc dân tộc, từ bé qua lời ru, câu hò của mẹ, các chị… tôi chỉ yêu và cảm nó, rồi viết văn, tôi càng cảm nó nhiểu hơn nhưng đi sâu về chuyên môn thì… tôi “điếc”. Chính anh Khê, qua những lần hàn huyên, tâm tình, đã cho tôi cái nhìn sâu hơn về cái thế giới ngũ cung, nhạc cung đình, những xừ, xang, xê, cống… Từ đó, tôi thêm yêu cái hồn, cái tình tự, cái đẹp lóng lánh của dân tộc mình qua từng bài hát, câu hò dân gian tưởng chừng như giản đơn, quê mùa.”.

Qua anh Khê, tôi nhận ra cái hay, cái tinh túy và cái đẹp lóng lánh của âm nhạc dân tộc. Dù đó là nhạc cung đình hay chỉ là một bài hát, điệu hò dân gian quê mùa
« Qua anh Khê, tôi nhận ra cái hay, cái tinh túy và cái đẹp lóng lánh của âm nhạc dân tộc. Dù đó là nhạc cung đình hay chỉ là một bài hát, điệu hò dân gian quê mùa »

Nhà văn cho biết thêm, thời gian sau này khi giáo sư yếu đi, di chuyển phải bằng xe lăn nên ít đi lại nhiều. Lúc trước, khi còn khỏe mạnh (thời gian mới từ Pháp về), là giáo sư hầu như suốt ngày không có nhà bởi ông đi thuyết trình, dự tọa đàm liên miên.

Có ngày “độc diễn” 3-4 tọa đàm. Ở mỗi tọa đàm, GS Khê gần như không chuẩn bị trước chủ đề và in sẵn các phát biểu của mình. Vậy mà, với bất cứ chủ để gì như: cân bằng âm dương trong dinh dưỡng, so sánh các món ăn truyền thống VN với các nền ẩm thực Âu-Á trên thế giới, sự tương đồng của dàn nhạc ngũ cung với các dàn nhạc dân tộc truyền thống trên thề giới… hay biểu diễn (độc tấu và hòa tấu), GS Khê đều nói rất chuyên môn, rất khoa học và rất thuyết phục với sự say sưa hiếm có và một ngôn ngữ truyền tải ấm cúng, ngôn từ dễ nghe.

Điều đó, đã như mê hoặc người nghe, bất kể tầng lớp xuất thân như thế nào… Ảnh « đi » rồi, không biết bao nhiêu thế hệ nữa, dân tộc Việt mới sản sinh ra một người con tài năng, nhiệt huyết với nhạc dân tộc?

“Ca khúc tân nhạc… hình như là duy nhất của GS Trần Văn Khê”

“Với lứa nhạc sĩ trưởng thành sau 1975, GS Trần Văn Khê là một cây đa, cây đề trong làng âm nhạc Việt Nam, nhất là âm nhạc truyền thống », nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên chia sẻ.

Ông nói: « Với tôi, GS Khê là một con người đã vắt kiệt hết máu tủy để giữ gìn, phát huy và quảng bá âm nhạc truyền thống Việt không chỉ trong nước mà còn nhiều nơi trên thế giới. Sự công nhận ca nhạc tài tử Nam bộ của Việt Nam là di sản phi vật thể phải gìn giữ của nhân loại mà UNESCO đã vinh dự trao cho Việt Nam, là công lao rất lớn của GS Trần Văn Khê.

Nguyện ước lớn nhất của GS-TS Trần Văn Khê là đưa âm nhạc dân tộc vào giảng dạy ở nhà trường từ cấp 1 trở lên như một môn học chính thức. Để các thế hệ sau này biết nghe, biết cảm và biết trình tấu một nhạc cụ nào đó
« Nguyện ước lớn nhất của GS-TS Trần Văn Khê là đưa âm nhạc dân tộc vào giảng dạy ở nhà trường từ cấp 1 trở lên như một môn học chính thức. Để các thế hệ sau này biết nghe, biết cảm và biết trình tấu một nhạc cụ nào đó »

Tôi còn được biết, sau khi UNESCO công nhận đờn ca tài tử, ông đã bắt tay ngay vào soạn một bộ hồ sơ chuẩn bị trình cho UNESCO về nghệ thuật cải lương, môn nghệ thuật đã có hơn 100 hình thành và phát triển để họ công nhận đó là tài sản phi vật thể cần bảo tồn của nhân loại.

Tiếc thay, công trình này vẫn còn dang dở và cũng không biết ai có thể có khả năng kế thừa để soạn xong một bộ hồ sơ hoàn chỉnh. Có lẽ còn rất lâu sau này. Tôi ở BCH Hội âm nhạc TPHCM, Hội Nhạc sĩ VN nên cũng nghe và hiểu nỗi đau đáu công ông từ khi ông về nước. Đó là làm sao đưa âm nhạc dân tộc vào giảng dạy ở nhà trường, từ cấp 1 trở lên, để cho các thế hệ mai sau này, dù có đi theo các trào lưu âm nhạc thời thượng trên thế giới thì cũng biết nghe, biết cảm, biết trình tấu âm nhạc dân tộc. Đó là nguyên ước lớn lao của ông mà ông chưa thực hiện được, dù đã bỏ biết bao tâm sức.

Tưởng cũng cần nhắc lại, rất nhiều nhà nghiên cứu, tìm hiểu về GS Trần Văn Khê đều cho rằng, không biết ca khúc tân nhạc ông sách tác đầu tay là ca khúc gì? Sáng tác vào thời gian nào? Nhưng ai cũng đều thừa nhận là, ca khúc tân nhạc nổi tiếng nhất của ông là ca khúc Em đi chùa Hương (phổ thơ Nguyễn Nhược Pháp). Có lẽ sáng tác vào khoảng cuối những năm 40 đầu những năm 50 của thế kỷ trước. Đến khoảng năm 1955, bài hát này đã được ca sĩ Mộc Lan trình diễn và được phát trên đài phát thanh Pháp-Á.

Đây là bài hát mà cho đến nay, chưa có nhạc sĩ nào phổ có thể “qua mặt” được GS Trần Văn Khê. Và như tôi được biết, đây hình như là sáng tác tân nhạc… duy nhất của ông. Sau này, chưa biết các di cảo âm nhạc của ông được công bố rộng rãi, thì sẽ có nhiều điều mà chúng ta biết về ông hơn ».

Nguyên Quốc/Báo Gia đình & Xã hội

http://giadinh.net.vn/xa-hoi/gs-tran-van-khe-qua-doi-ban-toi-ve-roi-toi-nhu-chiec-bong-le-ban-20150624105458514.htm

HỒNG BÍCH : GS. Trần Văn Khê – Lá đã rụng về cội

GS. Trần Văn Khê - Lá đã rụng về cội

GS. Trần Văn Khê – Lá đã rụng về cội

Thứ Tư, 01/07/2015 09:30 (GMT+7)
Doanh nhân Sài GònNhững ngày tháng 6 giữa mùa Hè, truyền thông đưa tin sức khỏe GS. Trần Văn Khê ngày một xấu đi, và ông đã giã từ cõi tạm vào sáng ngày 24/6, để lại bao nỗi tiếc nhớ trong lòng những người yêu kính ông. Lá đã rụng về cội thật rồi, nhưng ông vẫn tình nguyện làm một chiếc lá bồi đắp cho đất mẹ thêm phong phú, màu mỡ!Đọc E-paper

GS. Trần Văn Khê được Giải thưởng lớn Hàn lâm viện Đĩa hát Pháp, Giải thưởng Đại học Pháp, Giải thưởng Dân tộc Nhạc học năm 1960 và 1970, Tiến sĩ danh dự về Âm nhạc Đại học Ottawa (Canada, 1975), Giải thưởng lớn về Âm nhạc UNESCO và Hội đồng Quốc tế Âm nhạc (1981), Huân chương Nghệ thuật và Văn chương cấp Officier do Bộ Văn hóa Chính phủ Pháp tặng (1991), Giải thưởng Quốc tế về Dân tộc Nhạc học KOIZUMI Fumio (Nhật, 1995), Tiến sĩ danh dự về Dân tộc Nhạc học Đại học Moncton (Canada, 1999).

Giáo sư đã về với cội nguồn của mình. Lần thứ nhất ông về, không phải ngay tại Việt Nam, mà ở Paris, bằng tài năng thiên phú, ông hướng con đường nghệ thuật của mình vào phục vụ văn hóa dân tộc từ thập niên 1960. Thành lập Trung tâm Nhạc học Đông phương tại Paris chuyên dạy các môn âm nhạc truyền thống châu Á theo phương pháp truyền khẩu và truyền ngón (năm 1959). Tại đây ông làm nhiệm vụ Giám đốc Nghệ thuật và chuyên dạy đờn ca tài tử (tranh, kìm, cò).

Suốt 30 năm, trung tâm này đã đào tạo được trên 150 sinh viên Pháp và các nước am hiểu về nhạc tài tử Việt Nam. Ông làm việc tại Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học Pháp từ chức vụ khởi đầu là tùy viên đến giám đốc nghiên cứu với chuyên ngành ngôn ngữ âm nhạc Việt Nam, đặc biệt trong đờn ca tài tử và các cách chuyển hệ (Metabole); so sánh âm nhạc đờn ca tài tử với âm nhạc thính phòng của nhiều nước khác ở châu Á như Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Ấn Độ. Và còn rất nhiều việc khác như xuất bản băng đĩa, viết báo về âm nhạc dân tộc Việt Nam bằng tiếng nước ngoài để truyền bá văn hóa Việt rộng rãi.

Lần thứ hai ông trở về với cội nguồn bằng ý chí và quyết tâm, tha thiết muốn về sống tại Việt Nam, đưa gia tài văn hóa của ông về đây để cống hiến và phục vụ ngay trong lòng cái nôi văn hóa Việt. Những hồ sơ hàng nghìn trang để trình UNESCO xem xét về nghệ thuật đờn ca tài tử, không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên đều có sự tư vấn quan trọng của GS. Trần Văn Khê.

Chúng tôi đã gặp ông ngồi trên xe lăn đi đến tận các bản làng Tây Nguyên vào năm 2007. Ở đấy ông đắm mình vào một bản nhạc hoang dã của người Bana, hay sẵn lòng nói chuyện hàng tiếng đồng hồ về giá trị âm nhạc của từng dân tộc với các nhạc công núi rừng, dặn dò họ cố gắng gìn giữ, đừng để du lịch và thương mại lấn át, làm phôi phai các giá trị văn hóa nguyên bản.

Khi lắng nghe ông nói chuyện, tôi thấy rất xúc động trước hình ảnh con người đã đi đến chặng cuối cùng của đời người, sức khỏe không còn bao nhiêu mà ông vẫn tận tụy với từng nhạc công vô danh nếu như họ biết trân trọng âm nhạc của dân tộc họ giữa chốn núi rừng hoang sơ.

Và khi những tin tức xấu về sức khỏe của ông lan truyền, nhiều người Hội An bỗng nhớ đến hình ảnh một người thầy nhỏ bé nhưng có sức mạnh lan truyền cảm hứng khi ông ngồi xe lăn ở quảng trường sông Hoài nói chuyện giữa trời nắng chang chang. Sức mạnh của văn hóa đôi khi kết nối bất chấp tuổi tác, thời gian và sự khắc nghiệt của đời sống là vậy.

Chắc chắn người Hội An, người Tây Nguyên, người đờn ca tài tử vùng sông Tiền, sông Hậu sẽ nhớ ông da diết. Những em bé học sinh ở TP.HCM đã từng được ông đến tận trường nói chuyện về âm nhạc sẽ nhớ ông, và biết đâu sẽ có những hạt giống nảy nở, lớn mạnh. Và một người bạn đi trước, nhạc sĩ Phạm Duy, sẽ chờ đón ông, bởi hai người đã từng có những khoảng thời gian quý giá bên nhau trao đổi về âm nhạc.

Nhạc sĩ Phạm Duy xúc động vì một người bạn uy tín đã chiêm nghiệm âm nhạc của mình một cách sâu sắc và bài bản qua một cuốn sách nhỏ. GS. Trần Văn Khê thì khiêm cung đáp lại rằng ông chỉ thưởng thức một tài hoa âm nhạc qua cái nhìn văn hóa dân tộc. Tình bạn Phạm Duy – Trần Văn Khê sẽ nối dài ở cõi khác, từ nay!

Sự trở về Việt Nam của ông đã hình thành nên một địa chỉ văn hóa mới cho người Sài Gòn. Ngôi nhà ông ở giống như một điểm sinh hoạt âm nhạc dân tộc, một thư viện lớn cho thế hệ sau muốn tìm kiếm kiến thức âm nhạc dân tộc một cách hệ thống.

Rồi sau sự ra đi của ông sẽ còn có một Quỹ học bổng Văn hóa Trần Văn Khê, ông vẫn chìa tay cho thế hệ mai sau với những ấm áp, ân cần và hết sức thực tế như thế! Gia tài văn hóa đồ sộ ông để lại vừa hữu hình, vừa vô hình tùy theo cảm nhận của từng người. Nhưng cách sống, làm việc và cống hiến của ông là một hình ảnh và kinh nghiệm vô giá cho người hoạt động văn hóa trong nước học hỏi sự chuyên nghiệp.

> GS-TS Trần Văn Khê – Đại thụ âm nhạc, chuyên gia văn hóa ẩm thực

> Âm nhạc dân tộc chứa đựng những câu chuyện tâm linh

> Âm nhạc dân tộc về Thăng Long hội tụ

> Thủy chung với nghề làm đàn dân tộc

HỒNG BÍCH

HỒ NHỰT NAM : VỀ VỚI QUÊ THẦY – GS.TS TRẦN VĂN KHÊ –

VỀ VỚI QUÊ THẦY – GS.TS TRẦN VĂN KHÊ –

Đăng lúc: Thứ năm – 01/10/2015 22:29 – Đã xem: 429

100 ngày100 ngày

Hôm qua là một ngày đầy cảm xúc vô biên, khi từ sáng sớm đã có nhiều chuyến xe lần lượt khởi hành về Miền Tây mà điểm hẹn là Xã Vĩnh Kim- Huyện Châu Thành- Tỉnh Tiền Giang, nơi Thầy của chúng tôi được sinh ra và cũng là nơi hương án thờ Thầy được đưa về phụng cúng nơi đây.

Image

Hôm qua là một ngày đầy cảm xúc vô biên, khi từ sáng sớm đã có nhiều chuyến xe lần lượt khởi hành về Miền Tây mà điểm hẹn là Xã Vĩnh Kim- Huyện Châu Thành- Tỉnh Tiền Giang, nơi Thầy của chúng tôi được sinh ra và cũng là nơi hương án thờ Thầy được đưa về phụng cúng nơi đây.

Image

Xin cảm ơn lắm sự nhiệt thành đón tiếp nồng hậu của gia đình Bác Nguyễn Tri Triết (cháu họ ngoại của GS-TS Trần Văn Khê). Được nhìn lại hình ảnh của những ông bà xưa, được thăm những ngôi mộ của các vị đã từng làm nên nền móng của tài tử cải lương và sân khấu cải lương, của thai giáo và giá trị văn hóa nghệ thuật khác…lòng bồi hồi khó tả.
Cách đó không xa, chừng 2 cây số thôi, chính là Đền Lăng Tổng Trấn Lê Văn Duyệt, thảo nào, đất địa linh nhân kiệt đây mà!

Image

Sau nghi lễ cúng 100 ngày của các sư, tôi được vinh dự tập họp tất cả thân hữu và môn sinh của Thầy đang có mặt để mỗi người 1 nén hương thành kính tập trung trước hương án của Thầy để làm lễ đọc PHỤC NGUYỆN. Nghệ sỹ Hà Mỹ Xuân tay bưng khay Trà, Nhạc sỹ Hải Phương bưng khay rượu, tất cả đều bùi ngùi khi nhìn lên di ảnh của Thầy. Theo gợi ý của nhiều quý vị nên tôi xin mạo muội viết lời PHỤC NGUYỆN như sau:

Image

« Vọng thỉnh hương linh Đại đức ân sư Trần tánh Văn Khê tức hiệu, ngươn sanh Tân Dậu niên canh, Ất Mùi lục ngoạc, Mậu Tý nhị thập nhựt Lương thời, trú sanh Việt Nam quốc, Mỹ Tho tỉnh, Châu Thành huyện, Vĩnh Kim thôn, tử niên Ất Mùi niên canh, Ngũ Ngoạc, Cửu Nhựt, Lương thời tựu vị bổn bàn thinh văn Phục Nguyện.
Chúng đồ cảm phục đại trí, đại năng, đại hiền công đức vô lượng ân sư, cung kính dâng hương thượng lễ, giai quỳ kỉnh bái! Chúng đồ tứ bái (Trà châm-Tửu châm sơ tuần).
Thượng chúc Trần-Nguyễn gia tộc nội ngoại tiên tề đoàn kết cao vi tỉ muội, thúc bá đệ huynh, nam phụ lão ấu phúc báu khang ninh, trung hiền văn chất, đạo nghiệp trường tồn.
Nhứt thành vạn đạt, vạn tội băng tiêu, nguyện cho Cửu Huyền Thất Tổ thập phương bá tánh, trung thần nghĩa khí, bá đại thánh vương, ân triêm ân điển tam bảo đồng đặng siêu sanh tịnh độ.
Cập kỳ an cho thập phương bá tánh, Cửu Huyền Thất Tổ nội ngoại đôi bên, chúng đồ hiền sĩ lương văn, thân hữu xa gần hưởng phúc thái bình, tai qua nạn khỏi, bệnh tật tiêu trừ, xuân đa kiết khánh-hạ bảo bình an-thu tống tam tai-đông nghinh bá phúc.
Phổ nguyện cho âm siêu dương thới, hải yên hà thanh, pháp giới nhơn sanh tề thành Phật đạo.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT (1 lần) – Trà châm, tửu châm Nhị Tuần.
NGUYỆN
Trước hương linh chúng con sinh nguyện,
Ân đức Thầy con mãi khắc ghi,
Âm nhạc, văn hóa quyết chí tầm tri,
Đức – tài, Trung – hiếu nguyện theo lửa truyền.
Cầu xin Phật Tổ trợ duyên,
Ân sư hưởng phúc về miền an vui…
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT (3 lần) – Trà châm, tửu châm Chung Tuần
LỄ TẤT »
Sau phần Lễ, chúng tôi đã được gia đình Bác Triết mời dự bữa cơm thân mật với nhiều đặc sản địa phương như cari gà (gà vườn), cá hấp, lẩu…rất ngon. Ngoài ra, còn có cả chương trình văn nghệ đặc sắc có sự góp mặt của Nhạc sỹ Hải Phượng, nhạc sỹ Bảy Hiền, nghệ sỹ HÀ MỸ XUÂN, nghệ sỹ XUÂN LAN, nghệ sỹ KIM HƯƠNG…khiến cho bà con ai cũng vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt. Được nghe bác Trần Bá Thùy (người em kết nghĩa của Thầy Khê), Tiến sỹ Nguyễn Nhã, chị Na (người giúp việc cho Thầy)…phát biểu kể về tình cảm của mình, kỷ niệm đẹp và đầy ý nghĩa về GS.Khê rất xúc động. Cả phòng tiệc ai cũng bật cười nhưng không khỏi nghẹn ngào khi nghe chị Na diễn ngâm những bài thơ mà chị đã sáng tác đọc cho Thầy Khê nghe lúc sanh tiền, trước là cho Thầy vui, sau cũng để giải khuây quên đi khó nhọc. Một vị khách trong Ban ĐẢNG ỦY XÃ VĨNH KIM đã bắt tay tôi và nói:
 » Các bạn đã làm nên một việc rất ý nghĩa và đầy xúc động! »
Xe đưa chúng tôi về lại Sài Gòn, nhìn qua những cung đường quê miệt vườn đầy hoa trái, những ngọn dừa gió đưa phe phẩy như lời chào tạm biệt của người mẹ Vĩnh Kim. Còn văng vẳng bên tai tôi lời khuyên của những cụ già nơi đây… »Chúng tôi cảm phục GS-TS Trần Văn Khê lắm, giá như nơi nầy có một nhà lưu niệm về GS.Khê ngay tại nơi người được sinh ra thì hay biết mấy! »
Vâng, con đường tương lai phía trước nếu thuận theo thiên lý nhân hòa thì chắc chắn ý tưởng đó sẽ thành hiện thực. Nhưng điều trước tiên, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một bảo tàng, một nhà lưu niệm Trần Văn Khê ngay trong lòng mỗi chúng ta để mỗi việc làm và suy nghĩ của chúng ta khi liên quan đến văn hóa nghệ thuật là chúng ta nhớ đến người. Để rồi mỗi năm, cứ đến mùa hạ, khi mà sắc hoa Phượng Vỹ nở rợp trời đất Vĩnh Kim, chúng ta sẽ lại về đây thắp nén hương cho người. Xin cầu chúc cho người nơi ấy bình yên, an lạc! Kính như tại!

Trân trọng cảm ơn tất cả quý Thầy Cô, quý vị học giả và bằng hữu xa gần đã đồng hành cùng Solomonvietnam. Kính chúc quý vị ngày mới vui tươi hạnh phúc!
Thân ái,
Solomonvietnam
Lúc 08:45 ngày 02/10/2015

Image

Image

Image

Image

Image

ảnh nsxuanlan

Tác giả bài viết: Nam Nhựt Hồ
Nguồn tin: ảnh nsxuanlan – CLVN