Archives du mot-clé hát văn

[Hát văn] Cỏ dại – Nghệ nhân Trọng Quỳnh (Thơ Nguyễn Duy)

[Hát văn] Cỏ dại – Nghệ nhân Trọng Quỳnh (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 27 oct. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015

CỎ DẠI

Dang tay ngang mặt thảo nguyên
dang chân ta ngủ mình bên côn trùng
ngỡ bay lên khoảng vô cùng
lại dầm xuống cỏ giữa vùng hoang vu

Địa cầu mải miết suy tư
cho râu tóc cỏ rối bù trong đêm
tóc người chạm tóc cỏ êm
chợt nghe đất tối dâng lên tiếng kèn

Kèn đồng giun đất thân quen
giọng chàng ca sĩ dế mèn du dương
sao long lanh như giọt sương
nhìn ta và cỏ thèm thuồng không sao?

Giá sao xuống được đây nào
mà xem sự sống biết bao diệu kỳ
mà cùng ta sống mê si
yêu thương hết cả còn gì nữa đâu

Chia mình cho mọi buồn đau
tan mình trong mỗi sắc màu vui tươi
những mong có ích cho người
dẫu làm thân cỏ dập vùi… xá chi

Bò bê ơi gặm ta đi
thịt da ta lại xanh rì bao la
bàn chân ơi đạp lên ta
mà sang cuối đất mà qua cùng trời

Rồi khi ta rũ xuống rồi
hoá thân bùn mục đắp bồi mai sau
trái tim ta rất mỡ màu
bao nhiêu là cỏ theo nhau bật mầm

Bao nhiêu là bóng siêu nhân
khuất trong bóng cỏ giữa trần gian thôi…

Tây Nguyên, mùa hè 1975

Nguồn: Nguyễn Duy, Mẹ và Em, Nxb Thanh Hoá, 1987

[Hát văn] Mỗi – NSUT Đoàn Thanh Bình (Thơ Nguyễn Duy)

[Hát văn] Mỗi – NSUT Đoàn Thanh Bình (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 26 oct. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015

MỖI

Em đi bỏ lửng cánh đồng
xơ gan hột lúa nát lòng củ khoai

Rạ rơm bạc phếch tóc dài
hai mà một một mà hai một mình

***

Em đi bỏ lửng sân đình
trống chèo ngắc ngoải thùng thình gọi ai

Chòng chành kiếp nón không quai
hai mà một một mà hai một mình

***

Em đi bỏ lửng dòng sông
biệt tăm con cá lông nhông thuyền chài

Gió lêu lổng sóng dông dài
hai mà một một mà hai một mình

***

Em đi bỏ lửng trúc xinh
thầy đồ cóc dạy yêu tinh học bài

Nằm nghe ếch nhái thi tài
hai mà một một mà hai một mình

***

Em đi bỏ lửng chân trời
một người chiều ngóng một người ban mai

Hình là ta bóng là ai
hai mà một một mà hai một mình

***

Em đi bỏ lửng cái tình
tâm toang hoác rỗng rối tinh hình hài

Ruột rêu mọt gặm lai rai
hai mà một một mà hai một mình

Đầu xuân Ất Hợi, 1995

Nguồn: Nguyễn Duy, Bụi, Nxb Hội nhà văn, 1997