Archives pour la catégorie NHẠC DÂN GIAN VIỆT NAM

TRẦN VĂN KHÊ : ÂM VÀ DƯƠNG TRONG ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG

ÂM VÀ DƯƠNG TRONG ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG

bat quai

Khi nói đến âm dương, chúng tôi không nghĩ đến thuyết âm dương trong Kinh dịch của Trung Hoa mà muốn đề cập về tư tưởng triết lý của dân tộc Việt Nam từ ngàn xưa, thể hiện ngay trên chiếc trống đồng do tổ tiên chúng ta chế tạo vào thế kỷ thứ 6, thứ 7 trước Công nguyên. Các nhà nghiên cứu đã nhận ra trên mặt chiếc trống đồng có những hình ảnh mô tả sinh hoạt của người dân sống vào thời kỳ xa xưa ấy, đồng thời có chạm khắc hình các con thú, đặc biệt là hươu và cá. Con hươu tượng trưng cho núi, cá tượng trưng cho nước, vốn là hai yếu tố vô cùng quan trọng đối với người Việt.

tvk am duong 2

Chúng ta vẫn dùng hai chữ giang sơn để chỉ đất nước, điều này cho thấy núi với nước tuy hai mà một. Liên hệ đến lịch sử của dân tộc, chúng ta thấy có huyền thoại con Rồng cháu Tiên, tượng trưng cho hai yếu tố nước và núi. Hoặc truyền thuyết Sơn Tinh – Thủy Tinh đề cập đến việc người xưa bảo vệ đất nước chống thiên tai, trong đó núi và nước giúp chúng ta xác định rõ tư duy và quan niệm sống của dân tộc cho rằng vũ trụ có được do sự phối hợp của hai yếu tố âm và dương, tuy khác nhau nhưng không đối lập mà bổ sung cho nhau. Lưỡng phân mà lưỡng hợp: đó chính là một trong những tư tưởng triết lý của Việt Nam – như cố giáo sư Trần Quốc Vượng thường nói.

tvk 3tvk 4.jpg

Quan điểm âm dương bàng bạc trong mọi sinh hoạt của đời sống người Việt, từ cách ăn uống hàng ngày cho đến cách chữa bịnh trong y học. Ở đây chỉ xin nêu ra một số nhận xét trong lãnh vực âm nhạc để làm sáng tỏ tư tưởng lưỡng phân, lưỡng hợp đó.

Đi từ cụ thể đến trừu tượng, chúng ta thử xem trong nhạc khí, trong bài bản và trong cách biểu diễn, quan điểm âm dương được thể hiện như thế nào trong âm nhạc truyền thống Việt Nam.

Nhạc khí

tvk 5

Trước hết, hãy xem qua bộ môn Ca trù. Một nhóm Ca trù thường có ba người, người ngồi giữa là đào nương vừa hát vừa nhịp phách. Phách là một thanh tre hay một miếng gỗ được gõ bằng hai cái dùi, một dùi tròn có chuôi nhọn và một dùi chẻ làm hai, tượng trưng cho dương và âm. Tiếng chuyên môn trong giới Ca trù thường gọi hai dùi này là phách cái và phách con. Quan điểm cái với con cho thấy nữ với nam là hai giới khác nhau mà bổ sung cho nhau. Gõ phách là một nghệ thuật rất cao, âm thanh phát ra một tiếng trong một tiếng đục, một tiếng cao một tiếng thấp, một tiếng mạnh một tiếng nhẹ, cũng chính là tiếng dương và tiếng âm. Trên thế giới, chưa có loại dùi nào tuy một đôi mà lại khác biệt nhau từ hình thức cũng như trong cách gõ như thế.

tvk 6

Phách ca trù – tiếng phách độc nhứt vô nhị trên thế giới

Một bộ môn khác là Nhạc lễ, với dàn ngũ âm (năm nhạc sĩ sử dụng năm nhạc khí khác nhau) trong đó có hai trống nhạc đóng vai trò rất quan trọng. Cặp trống này được gọi là trống đực và trống cái tức đã bao hàm ý tưởng dương và âm.

tvk 7.jpg

Dàn nhạc lễ Gò Vấp

Màu âm của tiếng trống trong Nhạc lễ được sử dụng vô cùng tinh vi. Chẳng hạn như tang, thờn, tùng, thùng khi đánh vào giữa mặt da dùng để đánh nhịp hay để chấm câu. Tong, táng, tỏng khi đánh vào vành da, đây là cách đánh sáng và tiếng trống đó gọi là tiếng dương.

tvk 8

Khi đánh âm táng hay tong liên hồi diễn tả sự sôi động của tâm hồn hoặc tâm trạng giận dữ, hốt hoảng. Tịch là một dùi chặn, một dùi đánh vào giữa mặt da, khi nhân vật biểu lộ sự ngạc nhiên, suy nghĩ hay do dự, có khi nghẹn ngào, uất ức. Đây là cách đánh tối và tiếng trống này là tiếng âm. Thông thường trong biểu diễn luôn luôn có tiếng âm và dương trộn lẫn với nhau chớ không đơn thuần tiếng trống âm hay dương mà thôi.

Bài bản

Trong xã hội nông thôn ngày xưa, thanh niên thiếu nữ lớn lên khi bắt đầu tham gia việc nhà nông ngoài ruộng đồng thường trao đổi những câu hò khi đang lao động hay trong lúc nghỉ ngơi. Đây là sinh hoạt văn hoá đặc sắc trong dân gian hình thành một gia sản văn học vô cùng phong phú.
Ngay trong cách sáng tạo câu hò đã thể hiện rõ quan điểm âm dương, thông thường luôn có một vế trống và một vế mái, có khi gọi là câu xô và câu kể. (Do đó mà khi ta nghe nói câu hò mái hai, mái ba, có nghĩa là một câu có một câu trống và hai hoặc ba câu mái – hoặc hai hay ba đoạn kể – chứ chữ mái ở đây không có nghĩa là mái chèo). Nội dung nhiều câu hò cũng chứa đựng sự gặp gỡ âm dương, chẳng hạn như:

Nhớ nàng như bút nhớ nghiên
Như mực nhớ giấy, như thuyền nhớ sông

Hình dáng của bút và nghiên ở đây tượng trưng cho nam và nữ, như thế trong câu đó đã phảng phất dương và âm, cũng như thuyền là dương mà sông là âm.

Trong các bài bản Nam xuân, Nam ai của Ca nhạc tài tử thì có những lớp gọi là lớp trống hay lớp mái cũng hàm ý nhắc đến quan điểm âm dương.

Từ quan điểm âm dương nảy sanh ra những bài bản dài ngắn khác nhau như lưu thủy trường và lưu thủy đoản, những bản trước và sau mang tên ngũ đối thượng, ngũ đối hạ (thượng và hạ đồng nghĩa với trên và dưới), hoặc một bản mau, một bản chậm như phú lục và phú lục chậm.

Cách biểu diễn

Trong truyền thống Ca trù, người ca phải là đào nương, ả đào, người đờn phải là nam gọi là kép, rất hiếm khi có phụ nữ đờn đáy cho đào nương ca.

tvk 9

Trong loại hát Đối ca nam nữ thì – như tên đã gọi – người hát hai bên phải là khác phái. Trong khi đối ý, nếu bài hát xướng là Lên non hay Lên rừng thì bài hát họa phải là Xuống sông hay Xuống bể và quan điểm lên, xuống cũng từ âm, dương mà ra.

Trong truyền thống Quan họ, liền anh luôn luôn cầm cây dù còn liền chị thì tay cầm chiếc nón quai thao, một vật nhọn một vật tròn cũng là thể hiện quan điểm âm dương.

TVK 10

Trong loại múa dân gian, khi cầu cho được mùa – theo chuyên gia Lâm Tô Lộc – phía nam phải cầm cây tre nhọn còn bên nữ thì cầm mo cau. Cả hai vật này đều mang hình dáng ẩn dụ tượng trưng cho nam và nữ.

Trong Ca nhạc tài tử, khi hòa đờn thì luôn luôn lựa tiếng thổ (trầm và đục) để hòa với tiếng kim (cao và trong) cũng từ quan điểm âm dương mà ra.

Tóm lại, nếu nhìn những sự kiện trong âm nhạc với đôi mắt và tâm hồn thấm nhuần triết lý âm dương trong cuộc sống của dân tộc Việt Nam nói riêng và của châu Á nói chung, chúng ta sẽ khám phá ra nhiều điều thú vị hơn là chỉ đơn thuần nghe âm thanh bằng đôi tai và nhìn sự vật bằng đôi mắt.

GSTS TRẦN VĂN KHÊ

 

Cà phê chủ nhật: Nhóm Giao thời thổi gió mới vào nhạc dân tộc

Cà phê chủ nhật: Nhóm Giao thời thổi gió mới vào nhạc dân tộc

06/12/2015 07:00 GMT+7

TTO – Giữa thời kì các nhóm nhạc không còn thịnh như trước, nhóm Giao thời vẫn duy trì hoạt động và luôn mong mỏi mang âm nhạc dân tộc đến gần hơn với khán giả trẻ hôm nay.

Nhóm Giao thời 
Nhóm Giao thời

Gặp các cô gái trẻ trung và tài năng của nhóm Giao Thời vào sáng sớm chủ nhật, sau khi nhóm vừa có phần trình diễn mở màn đầy ấn tượng cho Lễ trao giải và bế mạc Liên hoan phim toàn quốc lần thứ 19, diễn ra tại nhà hát Hòa Bình vào tối hôm trước, tuy nhiên Giao thời vẫn rất rạng rỡ và nhiều cảm xúc khi chia sẻ về con đường âm nhạc của mình.

Gồm bốn thành viên, với Hoài Phương (gương mặt kì cựu, từng là thành viên của nhóm Mặt Trời Đỏ), cùng Thu Thảo, Ngọc Trâm và Phương Thùy, nhóm vẫn trung thành với mô hình nhóm nữ vừa hát vừa biểu diễn nhạc cụ dân tộc như sáo trúc, đàn tranh, đàn bầu, tì bà…

Tuy nhiên điều mới lạ của Giao Thời chính là bên cạnh dòng dân gian đương đại sở trường thì hiện tại nhóm lựa chọn khá nhiều ca khúc mới, trẻ trung nhưng được phối khí lại bằng nhạc cụ dân tộc, vừa vẫn giữ được tinh thần của nhóm, vừa tiếp cận dễ dàng hơn đến các bạn khán giả trẻ.

Bên cạnh đó, trong các phần biểu diễn của mình, Giao thời còn biểu diễn vũ đạo cùng vũ đoàn để phần trình diễn của mình sinh động và hấp dẫn hơn.

Trưởng nhóm Hoài Phương chia sẻ với Cà phê chủ nhật: « Được hát và chơi nhạc cụ dân tộc là đam mê của cả nhóm, tuy nhiên Phương cứ luôn trăn trở là làm sao để những bài hát của mình đến được gần hơn với khán giả trẻ bây giờ.

Mình phải trẻ hơn, làm sao để thổi hồn vào những bài hát mới bây giờ bằng sự kết hợp giữa chất nhạc hiện đại EDM và những sáo trúc, tỳ bà, T’rưng… mà các bạn trẻ nghe thấy thích thú và muốn tìm hiểu nó. Khi đi giao lưu với nhiều sinh viên, đáng buồn là nhiều người chẳng còn mặn mà với nhạc dân tộc, thậm chí còn không phân biệt được đàn bầu và đàn cò… »

Ba thành viên còn lại cũng chung niềm trăn trở đó. Chính vì vậy mà họ gặp nhau trong sự chia sẻ và đồng điệu, cùng quyết tâm mang hình ảnh của mình đến gần hơn với công chúng, giúp họ không quay lưng dần với âm nhạc truyền thống dân tộc.

Ngọc Trâm, thành viên của nhóm nói: « Em không muốn dòng nhạc và những nhạc cụ này một lúc nào đó sẽ vào viện bảo tàng và người ta cứ nghĩ về nó là liên tưởng tới việc bảo tồn di sản âm nhạc dân tộc, em mong sao âm nhạc này vẫn phát triển và được người trẻ đón nhận, như chính em đã yêu nó ».

Trong chương trình, bên cạnh việc giới thiệu các bài hát cũ nhưng được phối mới lại như Nửa vầng trăng, Yêu cây đèn cù, Giao Thời còn mang đến cho khán giả những ca khúc hoàn toàn mới như Giấu nỗi đau, Bước gió truyền kỳ với phần hòa âm công phu và giọng hát trau chuốt. Đây cũng là những bài hát được nhóm lựa chọn để ra mắt khán giả trong Album Vol.1 sắp sửa phát hành của nhóm với chủ đề Giấu nỗi đau.

Tiếp đó sẽ những MV và album Tết với những bài hát về mùa xuân thật ý nghĩa. Giao Thời mong muốn hình ảnh của mình sẽ ngày càng được khán giả đón nhận hơn, cũng như tình yêu dành cho nhạc dân tộc sẽ đến gần hơn và sâu hơn trong lòng công chúng ngày nay.

Hoài Phương cũng bật mí, trong liên khúc đầu chương trình, ngoài phần trình diễn của Giao Thời còn có sự góp giọng của các chàng trai trong nhóm Thời Đại. Đây cũng là nhóm nam mới toanh do chính Hoài Phương làm « chủ xị » với 5 thành viên trẻ trung, năng động vừa hát vừa nhảy, phần nhạc cụ chơi trên sân khấu sẽ là sự kết hợp giữa nhạc cụ dân tộc và những nhạc cụ hiện đại như guitar điện, trống, violon….

Cà phê chủ nhật thân mời quý thính giả cùng trò chuyện với bốn cô gái dễ thương trong nhóm Giao Thời ở chương trình tuần này và lắng nghe những chia sẻ rất chân tình của họ. Cùng với đó là những bài hát thật hay, những phần giao lưu vui nhộn và phần biểu diễn sáo trúc ngay tại phòng thu của Cà phê chủ nhật.

>> Cà phê chủ nhật

[Cò lả] Lời ru con cò biển – Thanh Bình, Xuân Hoạch (Thơ Nguyễn Duy)

[Cò lả] Lời ru con cò biển – Thanh Bình, Xuân Hoạch (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 29 oct. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015

LỜI RU CON CÒ BIỂN (Nguyễn Duy)

Con cò bay lả bay la
bay từ châu thổ bay qua thuỷ triều

Con sò, con ốc, con nghêu
ngửa trên bãi biển như trêu con cò

Đò ai như ngẩn như ngơ
cò bay trắng cả một bờ đại dương

Mênh mông không một cánh buồm
toàn ghe gắn máy với xuồng đuôi tôm

Đáy giăng, lưới quét, sóng chồm
lấy ai làm bạn sớm hôm với cò

Xa khơi hơi nước phủ mờ
con trâu ở tít tận bờ tre xanh

Bắt con tép giữa bãi sình
cái chân đen đủi, cái mình trắng phau

Cũng là phiêu dạt theo nhau
về đây – chót mũi Cà Mau – gặp cò!

Mai rồi lại hát à ơ
con cò lặn lội bên bờ đại dương…

Mũi Cà Mau, 1977

Nguồn: Nguyễn Duy, Mẹ và Em, Nxb Thanh Hoá, 1987

[Hát văn] Cỏ dại – Nghệ nhân Trọng Quỳnh (Thơ Nguyễn Duy)

[Hát văn] Cỏ dại – Nghệ nhân Trọng Quỳnh (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 27 oct. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015

CỎ DẠI

Dang tay ngang mặt thảo nguyên
dang chân ta ngủ mình bên côn trùng
ngỡ bay lên khoảng vô cùng
lại dầm xuống cỏ giữa vùng hoang vu

Địa cầu mải miết suy tư
cho râu tóc cỏ rối bù trong đêm
tóc người chạm tóc cỏ êm
chợt nghe đất tối dâng lên tiếng kèn

Kèn đồng giun đất thân quen
giọng chàng ca sĩ dế mèn du dương
sao long lanh như giọt sương
nhìn ta và cỏ thèm thuồng không sao?

Giá sao xuống được đây nào
mà xem sự sống biết bao diệu kỳ
mà cùng ta sống mê si
yêu thương hết cả còn gì nữa đâu

Chia mình cho mọi buồn đau
tan mình trong mỗi sắc màu vui tươi
những mong có ích cho người
dẫu làm thân cỏ dập vùi… xá chi

Bò bê ơi gặm ta đi
thịt da ta lại xanh rì bao la
bàn chân ơi đạp lên ta
mà sang cuối đất mà qua cùng trời

Rồi khi ta rũ xuống rồi
hoá thân bùn mục đắp bồi mai sau
trái tim ta rất mỡ màu
bao nhiêu là cỏ theo nhau bật mầm

Bao nhiêu là bóng siêu nhân
khuất trong bóng cỏ giữa trần gian thôi…

Tây Nguyên, mùa hè 1975

Nguồn: Nguyễn Duy, Mẹ và Em, Nxb Thanh Hoá, 1987

Nhìn từ xa… Tổ Quốc! – Nhà thơ Nguyễn Duy, NSND Minh Gái, NSND Xuân Hoạch, NSUT Thanh Bình

Nhìn từ xa… Tổ Quốc! – Nhà thơ Nguyễn Duy, NSND Minh Gái, NSND Xuân Hoạch, NSUT Thanh Bình

 

Ðối diện ngọn đèn trang giấy trắng như xeo bằng ánh sáng Đêm bắc bán cầu vần vụ trắng nơm nớp ai rình sau lưng ta Nhủ mình bình tâm nhìn về quê nhà xa vắng núi và sông và vết rạn địa tầng Nhắm mắt lại mà nhìn thăm thẳm yêu và đau quằn quại bi hùng Dù ở đâu vẫn Tổ Quốc trong lòng cột biên giới đóng từ thương đến nhớ * Ngọn đèn sáng trắng nóng mắt quá ai cứ sau mình lẩn quất như ma Ai? im lặng Ai? cái bóng! A… xin chào người anh hùng bất lực dài ngoẵng bóng máu bầm đen sõng soài nền nhà Thôi thì ta quay lại chuyện trò cùng cái bóng máu me ta * Có một thời ta mê hát đồng ca chân thành và say đắm ta là ta mà ta vẫn mê ta Vâng – đã có một thời hùng vĩ lắm hùng vĩ đau thương hùng vĩ máu xương mắt người chết trừng trừng không chịu nhắm Vâng – một thời không thể nào phủ nhận tất cả trôi xuôi – cấm lội ngược dòng Thần tượng giả xèo xèo phi hành mỡ ợ lên nhồn nhột cả tim gan * Ta đã xuyên suốt cuộc chiến tranh nỗi day dứt khôn nguôi vón sạn gót chân nhói dài mỗi bước Thời hậu chiến ta vẫn người trong cuộc xứ sở phì nhiêu sao thật lắm ăn mày? Ai? không ai Vết bầm đen đấm ngực * Xứ sở nhân tình sao thật lắm thương binh đi kiếm ăn đủ kiểu nạng gỗ khua rỗ mặt đường làng Mẹ liệt sĩ gọi con đội mồ lên đi kiện ma cụt đầu phục kích nhà quan Ai? không ai Vết bầm đen quều quào giơ tay * Xứ sở từ bi sao thật lắm thứ ma ma quái – ma cô – ma tà – ma mãnh… quỉ nhập tràng xiêu vẹo những hình hài Đêm huyền hoặc dựng tóc gáy thấy lòng toang hoác mắt ai xanh lè lạnh toát lửa ma trơi Ai? không ai Vết bầm đen ngửa mặt lên trời * Xứ sở linh thiêng sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác đánh quả tù mù trấn lột cả thần linh Giấy rách mất lề tượng Phật khóc Ðức Tin lưu lạc Thiện – Ác nhập nhằng Công Lý nổi lênh phênh Ai? không ai Vết bầm đen tọa thiền * Xứ sở thông minh sao thật lắm trẻ con thất học lắm ngôi trường xơ xác đến tang thương Tuổi thơ oằn vai mồ hôi nước mắt tuổi thơ còng lưng xuống chiếc bơm xe đạp tuổi thơ bay như lá ngã tư đường Bịt mắt bắt dê đâu cũng đụng thần đồng mở mắt… bóng nhân tài thất thểu Ai? không ai Vết bầm đen cúi đầu lặng thinh * Xứ sở thật thà sao thật lắm thứ điếm điếm biệt thự – điếm chợ – điếm vườn… Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn Vật giá tăng vì hạ giá linh hồn Ai? không ai Vết bầm đen vò tai * Xứ sở cần cù sao thật lắm Lãn Ông lắm mẹo lãn công Giả vờ lĩnh lương giả vờ làm việc Tội lỗi dửng dưng lạnh lùng gian ác vặt Đạo Chích thành tôn giáo phổ thông Ào ạt xuống đường các tập đoàn quân buôn buôn hàng lậu – buôn quan – buôn thánh thần – buôn tuốt… quyền lực bày ra đấu giá trước công đường Ai? không ai Vết bầm đen nhún vai * Xứ sở bao dung sao thật lắm thần dân lìa xứ lắm cuộc chia ly toe toét cười Mặc kệ cỏ hoang cánh đồng gái góa chen nhau sang nước người làm thuê Biển Thái Bình bồng bềnh thuyền định mệnh nhắm mắt đưa chân không hẹn ngày về Ai? không ai Vết bầm đen rứt tóc * Xứ sở kỷ cương sao thật lắm thứ vua vua mánh – vua lừa – vua chôm – vua chĩa vua không ngai – vua choai choai – vua nhỏ… Lãnh chúa sứ quân san sát vùng cát cứ lúc nhúc cường hào đầu trâu mặt ngựa Luật pháp như đùa – như có – như không có một người đi chật cả con đường Ai? không ai Vết bầm đen gập vuông thước thợ * ?… ?… ?… * Ai? Ai? Ai? không ai! Tự vấn – mỏi vết bầm đen còng còng dấu hỏi * Thôi thì ta trở về còn trang giấy trắng tinh chưa băng hoại còn chút gì le lói ở trong lòng * Đôi khi nổi máu lên đồng hồn thoát xác rũ ruột gan ra đếm Chích một giọt máu thường xét nghiệm tí trí thức – tí thợ cày – tí điếm tí con buôn – tí cán bộ – tí thằng hề phật và ma… mỗi thứ tí ti… Khốn nạn thân nhau nặng kiếp phân thân mặt nạ Thì lột mặt nạ đi – lần lữa mãi mà chi dù dối nữa cũng không lừa được nữa khôn và ngu đều có tính mức độ * Bụng dạ cồn cào bất ổn làm sao miếng quá độ nuốt vội vàng sống sít mất vệ sinh bội thực tự hào Sự thật hôn mê – ngộ độc ca ngợi bệnh và tật bao nhiêu năm ủ lại biết thế nhưng mà biết làm thế nào Chả lẽ bây giờ bốc thang chửi bới thấy chửi bới nhe giàn nanh cơ hội Chả lẽ bốc thang cỏ khô nhai lại lạy ông-cơ-chế lạy bà-tư-duy… xin đừng hót những lời chim chóc mãi Đừng lớn lời khi dân lành ốm đói vẫn còng làm cho thẳng lưng ăn Đổi mới thật không hay giả vờ đổi mới? máu nhiễm trùng ta có thể thay chăng? * Thật đáng sợ ai không có ai thương càng đáng sợ ai không còn ai ghét Ngày càng hiếm hoi câu thơ tuẫn tiết ta là gì? ta cần thiết cho ai? * Có thể ta không tin ai đó có thể không ai tin ta nữa dù có sao vẫn tin ở con người Dù có sao đừng khoanh tay khủng khiếp thay ngoảnh mặt bó gối Cái tốt nhiều hơn sao cái xấu mạnh hơn? những người tốt đang cần liên hiệp lại * Dù có sao vẫn Tổ Quốc trong lòng mạch tâm linh trong sạch vô ngần còn thơ còn dân ta là dân – vậy thì ta tồn tại * Giọt từng giọt nặng nhọc Nặng nhọc thay Dù có sao đừng thở dài còn da lông mọc còn chồi nảy cây Mátxcơva, tháng 5.1988 TP.Hồ Chí Minh 19.8.1988 Nguồn: Nguyễn Duy, Đường xa, NXB Trẻ, 1989

[Hát xẩm] Xẩm ngọng – NSND Xuân Hoạch (Thơ Nguyễn Duy)

[Hát xẩm] Xẩm ngọng – NSND Xuân Hoạch (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 1 nov. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015
———————-
XẨM NGỌNG (Nguyễn Duy)

Nghêu ngao hát ngọng ngẹo chơi
người cười nói xúc phạm người ngậm tăm

Siêng làm xúc phạm phàm ăn
kẻ đi xúc phạm kẻ nằm dài lưng

Ðàn kêu tưng tửng từng tưng
con trâu xúc phạm sợi thừng cột trâu

Bông hoa xúc phạm con sâu
con cá xúc phạm lưỡi câu ao nhà

Ông bụt xúc phạm con ma
lão say khước xúc phạm bà tỉnh queo

Cái sang xúc phạm cái nghèo
cái ngay xúc phạm cái khoèo bẩm sinh

Ðàn kêu tinh tỉnh tình tinh
cái tâm xúc phạm cái hình vô tâm

Cõi dương xúc phạm cõi âm
cõi thiên xúc phạm cõi trần tục gian

Ðàn kêu tang tảng tàng tang
nàng chơi đẹp xúc phạm chàng xấu chơi

Ngứa nghề hát ngọng ngẹo thôi
người yêu nhau xúc phạm người ghét nhau…