HÀM YÊN : Đề nghị đưa Hát Xoan Phú Thọ ra khỏi danh mục di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp của nhân loại

Đề nghị đưa Hát Xoan Phú Thọ ra khỏi danh mục di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp của nhân loại

Thứ hai, 23/11/2015, 08:28 (GMT+7)

(SGGP).- Ngày 22-11, UBND tỉnh Phú Thọ đã tổ chức họp báo thông báo kết quả bảo tồn di sản Hát Xoan sau 4 năm được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp của nhân loại.

Tại buổi họp báo, ông Hà Kế San, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Phú Thọ cho biết, tỉnh Phú Thọ đã kết hợp với các cơ quan chức năng đệ trình hồ sơ, báo cáo UNESCO đưa Hát Xoan ra khỏi danh mục di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp của nhân loại.

Ngay sau khi được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp của nhân loại vào cuối năm 2011, tỉnh Phú Thọ đã có kế hoạch hành động và thực hiện bảo tồn di sản Hát Xoan. Bắt đầu từ việc kiểm kê với sự tham gia của cộng đồng, nhận diện những bài bản cốt lõi của Hát Xoan, hỗ trợ khẩn cấp và củng cố 4 phường Xoan gốc, tỉnh đã phát triển công tác bảo tồn sang tổ chức truyền dạy, đào tạo lớp nghệ nhân mới, đưa Hát Xoan vào trường học. So với năm 2006, số lượng thành viên ở 4 phường Xoan cổ đã tăng khá nhiều. Năm 2009, trong số 31 nghệ nhân cao tuổi nhất (từ 80 đến 104 tuổi), chỉ 7 cụ còn khả năng thực hành và truyền dạy; đến nay đã có 62 nghệ nhân có thể đảm đương nhiệm vụ này. Năm 2010 có 13 câu lạc bộ Hát Xoan với 298 thành viên, đến nay đã có 30 câu lạc bộ với 1.100 thành viên.

Căn cứ vào những kết quả đã làm được trong 4 năm qua, ông Hà Kế San tự tin nói: “Chúng ta có thể khẳng định, Hát Xoan Phú Thọ đã ra khỏi tình trạng cần bảo vệ khẩn cấp của nhân loại”. Theo TS Lê Thị Minh Lý, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và phát huy giá trị di sản văn hóa, đây là trường hợp đầu tiên trên thế giới đệ trình hồ sơ đề nghị UNESCO đưa di sản ra khỏi tình trạng bảo vệ khẩn cấp. Việt Nam đã gửi hồ sơ và kết quả cuối cùng sẽ được UNESCO công bố vào cuối năm 2017, sau khi đã thẩm tra, xem xét và tiến hành các bước thủ tục. Nếu được UNESCO chấp nhận, Hát Xoan Phú Thọ sẽ được chuyển sang danh mục di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại.

HÀM YÊN

– See more at: http://www.sggp.org.vn/amnhac/2015/11/403644/#sthash.MczhsPjw.dpuf

[Cò lả] Lời ru con cò biển – Thanh Bình, Xuân Hoạch (Thơ Nguyễn Duy)

[Cò lả] Lời ru con cò biển – Thanh Bình, Xuân Hoạch (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 29 oct. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015

LỜI RU CON CÒ BIỂN (Nguyễn Duy)

Con cò bay lả bay la
bay từ châu thổ bay qua thuỷ triều

Con sò, con ốc, con nghêu
ngửa trên bãi biển như trêu con cò

Đò ai như ngẩn như ngơ
cò bay trắng cả một bờ đại dương

Mênh mông không một cánh buồm
toàn ghe gắn máy với xuồng đuôi tôm

Đáy giăng, lưới quét, sóng chồm
lấy ai làm bạn sớm hôm với cò

Xa khơi hơi nước phủ mờ
con trâu ở tít tận bờ tre xanh

Bắt con tép giữa bãi sình
cái chân đen đủi, cái mình trắng phau

Cũng là phiêu dạt theo nhau
về đây – chót mũi Cà Mau – gặp cò!

Mai rồi lại hát à ơ
con cò lặn lội bên bờ đại dương…

Mũi Cà Mau, 1977

Nguồn: Nguyễn Duy, Mẹ và Em, Nxb Thanh Hoá, 1987

[Hát văn] Cỏ dại – Nghệ nhân Trọng Quỳnh (Thơ Nguyễn Duy)

[Hát văn] Cỏ dại – Nghệ nhân Trọng Quỳnh (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 27 oct. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015

CỎ DẠI

Dang tay ngang mặt thảo nguyên
dang chân ta ngủ mình bên côn trùng
ngỡ bay lên khoảng vô cùng
lại dầm xuống cỏ giữa vùng hoang vu

Địa cầu mải miết suy tư
cho râu tóc cỏ rối bù trong đêm
tóc người chạm tóc cỏ êm
chợt nghe đất tối dâng lên tiếng kèn

Kèn đồng giun đất thân quen
giọng chàng ca sĩ dế mèn du dương
sao long lanh như giọt sương
nhìn ta và cỏ thèm thuồng không sao?

Giá sao xuống được đây nào
mà xem sự sống biết bao diệu kỳ
mà cùng ta sống mê si
yêu thương hết cả còn gì nữa đâu

Chia mình cho mọi buồn đau
tan mình trong mỗi sắc màu vui tươi
những mong có ích cho người
dẫu làm thân cỏ dập vùi… xá chi

Bò bê ơi gặm ta đi
thịt da ta lại xanh rì bao la
bàn chân ơi đạp lên ta
mà sang cuối đất mà qua cùng trời

Rồi khi ta rũ xuống rồi
hoá thân bùn mục đắp bồi mai sau
trái tim ta rất mỡ màu
bao nhiêu là cỏ theo nhau bật mầm

Bao nhiêu là bóng siêu nhân
khuất trong bóng cỏ giữa trần gian thôi…

Tây Nguyên, mùa hè 1975

Nguồn: Nguyễn Duy, Mẹ và Em, Nxb Thanh Hoá, 1987

Nhìn từ xa… Tổ Quốc! – Nhà thơ Nguyễn Duy, NSND Minh Gái, NSND Xuân Hoạch, NSUT Thanh Bình

Nhìn từ xa… Tổ Quốc! – Nhà thơ Nguyễn Duy, NSND Minh Gái, NSND Xuân Hoạch, NSUT Thanh Bình

 

Ðối diện ngọn đèn trang giấy trắng như xeo bằng ánh sáng Đêm bắc bán cầu vần vụ trắng nơm nớp ai rình sau lưng ta Nhủ mình bình tâm nhìn về quê nhà xa vắng núi và sông và vết rạn địa tầng Nhắm mắt lại mà nhìn thăm thẳm yêu và đau quằn quại bi hùng Dù ở đâu vẫn Tổ Quốc trong lòng cột biên giới đóng từ thương đến nhớ * Ngọn đèn sáng trắng nóng mắt quá ai cứ sau mình lẩn quất như ma Ai? im lặng Ai? cái bóng! A… xin chào người anh hùng bất lực dài ngoẵng bóng máu bầm đen sõng soài nền nhà Thôi thì ta quay lại chuyện trò cùng cái bóng máu me ta * Có một thời ta mê hát đồng ca chân thành và say đắm ta là ta mà ta vẫn mê ta Vâng – đã có một thời hùng vĩ lắm hùng vĩ đau thương hùng vĩ máu xương mắt người chết trừng trừng không chịu nhắm Vâng – một thời không thể nào phủ nhận tất cả trôi xuôi – cấm lội ngược dòng Thần tượng giả xèo xèo phi hành mỡ ợ lên nhồn nhột cả tim gan * Ta đã xuyên suốt cuộc chiến tranh nỗi day dứt khôn nguôi vón sạn gót chân nhói dài mỗi bước Thời hậu chiến ta vẫn người trong cuộc xứ sở phì nhiêu sao thật lắm ăn mày? Ai? không ai Vết bầm đen đấm ngực * Xứ sở nhân tình sao thật lắm thương binh đi kiếm ăn đủ kiểu nạng gỗ khua rỗ mặt đường làng Mẹ liệt sĩ gọi con đội mồ lên đi kiện ma cụt đầu phục kích nhà quan Ai? không ai Vết bầm đen quều quào giơ tay * Xứ sở từ bi sao thật lắm thứ ma ma quái – ma cô – ma tà – ma mãnh… quỉ nhập tràng xiêu vẹo những hình hài Đêm huyền hoặc dựng tóc gáy thấy lòng toang hoác mắt ai xanh lè lạnh toát lửa ma trơi Ai? không ai Vết bầm đen ngửa mặt lên trời * Xứ sở linh thiêng sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác đánh quả tù mù trấn lột cả thần linh Giấy rách mất lề tượng Phật khóc Ðức Tin lưu lạc Thiện – Ác nhập nhằng Công Lý nổi lênh phênh Ai? không ai Vết bầm đen tọa thiền * Xứ sở thông minh sao thật lắm trẻ con thất học lắm ngôi trường xơ xác đến tang thương Tuổi thơ oằn vai mồ hôi nước mắt tuổi thơ còng lưng xuống chiếc bơm xe đạp tuổi thơ bay như lá ngã tư đường Bịt mắt bắt dê đâu cũng đụng thần đồng mở mắt… bóng nhân tài thất thểu Ai? không ai Vết bầm đen cúi đầu lặng thinh * Xứ sở thật thà sao thật lắm thứ điếm điếm biệt thự – điếm chợ – điếm vườn… Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn Vật giá tăng vì hạ giá linh hồn Ai? không ai Vết bầm đen vò tai * Xứ sở cần cù sao thật lắm Lãn Ông lắm mẹo lãn công Giả vờ lĩnh lương giả vờ làm việc Tội lỗi dửng dưng lạnh lùng gian ác vặt Đạo Chích thành tôn giáo phổ thông Ào ạt xuống đường các tập đoàn quân buôn buôn hàng lậu – buôn quan – buôn thánh thần – buôn tuốt… quyền lực bày ra đấu giá trước công đường Ai? không ai Vết bầm đen nhún vai * Xứ sở bao dung sao thật lắm thần dân lìa xứ lắm cuộc chia ly toe toét cười Mặc kệ cỏ hoang cánh đồng gái góa chen nhau sang nước người làm thuê Biển Thái Bình bồng bềnh thuyền định mệnh nhắm mắt đưa chân không hẹn ngày về Ai? không ai Vết bầm đen rứt tóc * Xứ sở kỷ cương sao thật lắm thứ vua vua mánh – vua lừa – vua chôm – vua chĩa vua không ngai – vua choai choai – vua nhỏ… Lãnh chúa sứ quân san sát vùng cát cứ lúc nhúc cường hào đầu trâu mặt ngựa Luật pháp như đùa – như có – như không có một người đi chật cả con đường Ai? không ai Vết bầm đen gập vuông thước thợ * ?… ?… ?… * Ai? Ai? Ai? không ai! Tự vấn – mỏi vết bầm đen còng còng dấu hỏi * Thôi thì ta trở về còn trang giấy trắng tinh chưa băng hoại còn chút gì le lói ở trong lòng * Đôi khi nổi máu lên đồng hồn thoát xác rũ ruột gan ra đếm Chích một giọt máu thường xét nghiệm tí trí thức – tí thợ cày – tí điếm tí con buôn – tí cán bộ – tí thằng hề phật và ma… mỗi thứ tí ti… Khốn nạn thân nhau nặng kiếp phân thân mặt nạ Thì lột mặt nạ đi – lần lữa mãi mà chi dù dối nữa cũng không lừa được nữa khôn và ngu đều có tính mức độ * Bụng dạ cồn cào bất ổn làm sao miếng quá độ nuốt vội vàng sống sít mất vệ sinh bội thực tự hào Sự thật hôn mê – ngộ độc ca ngợi bệnh và tật bao nhiêu năm ủ lại biết thế nhưng mà biết làm thế nào Chả lẽ bây giờ bốc thang chửi bới thấy chửi bới nhe giàn nanh cơ hội Chả lẽ bốc thang cỏ khô nhai lại lạy ông-cơ-chế lạy bà-tư-duy… xin đừng hót những lời chim chóc mãi Đừng lớn lời khi dân lành ốm đói vẫn còng làm cho thẳng lưng ăn Đổi mới thật không hay giả vờ đổi mới? máu nhiễm trùng ta có thể thay chăng? * Thật đáng sợ ai không có ai thương càng đáng sợ ai không còn ai ghét Ngày càng hiếm hoi câu thơ tuẫn tiết ta là gì? ta cần thiết cho ai? * Có thể ta không tin ai đó có thể không ai tin ta nữa dù có sao vẫn tin ở con người Dù có sao đừng khoanh tay khủng khiếp thay ngoảnh mặt bó gối Cái tốt nhiều hơn sao cái xấu mạnh hơn? những người tốt đang cần liên hiệp lại * Dù có sao vẫn Tổ Quốc trong lòng mạch tâm linh trong sạch vô ngần còn thơ còn dân ta là dân – vậy thì ta tồn tại * Giọt từng giọt nặng nhọc Nặng nhọc thay Dù có sao đừng thở dài còn da lông mọc còn chồi nảy cây Mátxcơva, tháng 5.1988 TP.Hồ Chí Minh 19.8.1988 Nguồn: Nguyễn Duy, Đường xa, NXB Trẻ, 1989

[Hát xẩm] Xẩm ngọng – NSND Xuân Hoạch (Thơ Nguyễn Duy)

[Hát xẩm] Xẩm ngọng – NSND Xuân Hoạch (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 1 nov. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015
———————-
XẨM NGỌNG (Nguyễn Duy)

Nghêu ngao hát ngọng ngẹo chơi
người cười nói xúc phạm người ngậm tăm

Siêng làm xúc phạm phàm ăn
kẻ đi xúc phạm kẻ nằm dài lưng

Ðàn kêu tưng tửng từng tưng
con trâu xúc phạm sợi thừng cột trâu

Bông hoa xúc phạm con sâu
con cá xúc phạm lưỡi câu ao nhà

Ông bụt xúc phạm con ma
lão say khước xúc phạm bà tỉnh queo

Cái sang xúc phạm cái nghèo
cái ngay xúc phạm cái khoèo bẩm sinh

Ðàn kêu tinh tỉnh tình tinh
cái tâm xúc phạm cái hình vô tâm

Cõi dương xúc phạm cõi âm
cõi thiên xúc phạm cõi trần tục gian

Ðàn kêu tang tảng tàng tang
nàng chơi đẹp xúc phạm chàng xấu chơi

Ngứa nghề hát ngọng ngẹo thôi
người yêu nhau xúc phạm người ghét nhau…

[Hát chèo] Thật thà (Điệu « Du xuân) » – NSND Thanh Hoài (Thơ Nguyễn Duy)

 

[Hát chèo] Thật thà (Điệu « Du xuân) » – NSND Thanh Hoài (Thơ Nguyễn Duy)

Ajoutée le 26 oct. 2015

Đêm nhạc dân gian với thơ Nguyễn Duy
Trung tâm văn hóa Pháp tại Hà Nội 24/10.2015

THẬT THÀ

Tự dưng nhớ thật nhớ thà
Nhớ con đường chẳng đi qua bao giờ
Tự dưng nhớ gió trong mơ
Nhớ trăng dát bạc đôi bờ sông ngân
Tự dưng nhớ chợ quỉ thần
Vườn thiên thai rụng dấu chân trái mùa
Tự dưng nhớ nước chưa mưa
Thật thà lúc lắc đong đưa thật thà